Trang chính

Thursday, November 15, 2018

Quê Mình Giờ Thế Đó

Dạo:

         Nhìn về chốn cũ mà đau,

Lương tâm, nhân tính từ lâu không còn.


Cóc cuối tuần:


     Quê Mình Giờ Thế Đó


Trăng nhỏ giọt trên mái đầu bạc phếch,

Người già ngồi, ngốc nghếch ngước nhìn mây.

Quanh gót chân vương vãi đống báo ngày

Đầy tin tức đắng cay từ quê mẹ.


Lòng muốn khóc, nhưng mắt không còn lệ,

Thoáng nhìn quanh rồi lặng lẽ cúi đầu,

Cắn chặt môi, đè nén chuỗi thương đau

Đang cuồn cuộn tranh nhau gầy giông gió.

Wednesday, October 31, 2018

Hoàng Diệp


Hoàng Diệp
黄 葉

tặng Hoàng Ngọc Nguyên


Năm tháng cũ cuốn theo dòng nước lũ
Nhớ ngày xưa ta vui sống bên nhau
Trong màu nắng tình yêu không tư lự
Sớm như tơ mà chập tối u sầu (1).


Tuesday, October 23, 2018

Con Dâu Mỹ

Phi Phi

Khi chồng bà Trang là một Hạ-Sĩ-Quan của QLVNCH, hy sinh vì tổ quốc, sau một trận đánh quần thảo với CSBV tại vùng giới tuyến trong mùa Hè đỏ lửa năm 1972. Lúc đó Tường mới lên 2 tuổi. Tuy bà Trang là một phụ nữ hiền lành chất phát, nhưng trời phú cho một sắc đẹp khá mặn mà, nên sau đó có rất nhiều thanh niên đã đem lòng yêu thương bà, và thực lòng muốn xây dựng hôn nhân, nhưng bà Trang đã nhất mực từ chối khéo, tất cả những người đã để ý đến bà, và quyết định ở vậy để nuôi con thờ chồng...

Khi Tường vừa lên 5 tuổi, giống bố như đúc, bắt đầu đi học lớp mẫu giáo. Bà Trang cảm thấy có nhiều thì giờ hơn, trong lúc con còn ở tại trường. Mỗi ngày bà có thêm thì giờ để đi bỏ hàng mối kiếm lời, cộng với số lương trợ cấp tử tuất hàng tháng của chồng, nên hai mẹ con có một đời sống tương đối dễ thở, mặc dầu ở vào hoàn cảnh mẹ góa con côi. Bởi vậy bà Trang cảm thấy rất an phận với cuộc sống hiện tại.

Monday, October 22, 2018

Tù Mỹ Phước Tây

Nền đất sườn tràm nóc lợp đưng

Đơn sơ, giản dị cho có chừng

Trời mưa tù phải ngồi chịu trận

Ướt át tìm đâu chỗ ngả lưng …?!


Vách cũng dừng đưng rất thô sơ

Đèn đêm vừa đủ sáng lờ mờ

Cá kèo sắp lớp thành ba dãy

Chật như nêm, nằm nghiêng chân co !

Sunday, August 12, 2018

Hồi Ký “Một Chuyện Tình”

Xóm nhỏ ngày xưa tôi biết em,

Một chiều khi nắng đổ bên thềm

Em ngồi hong tóc gần khung cửa

Có con bướm nhỏ lượn kề bên..


Từ ấy tim tôi bỗng rộn ràng

Muốn thành con bướm để bay sang

Ngỏ cùng bên ấy, rằng tôi đã

Tương tư hình bóng, trót yêu nàng.